pacman, rainbows, and roller s

Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
-Anh buông ra, sao anh lại ngăn tôi chứ?

-Em điên rồi hả? Sao lại nghĩ đến cái chết!

-Anh nghĩ tôi sống còn ý nghĩa gì chứ, cha mẹ tôi điều cũng ko còn, đời tôi đã bị anh cướp đi, anh nghĩ đi tôi còn gì nữa. Tôi sống chỉ còn lại cái xác, tim đã chết từ lâu, vậy thôi anh để cho tôi chết đi, tôi sống như thế cứ phải đấu tranh, tôi mệt mỏi quá rồi.-Tiểu Anh nhìn thằng vào mắt Tuấn Anh cô vừa nói vừa khóc thật to.-Tôi xin anh, để cho tôi chết đi.

Nhìn Tiểu Anh như thế Tuấn Anh lòng đau như cắt, anh lấy tay lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng bảo:

-Em ko mất hết tất cả đâu, còn anh nữa, anh sẽ luôn ở bên em dù có chuyện gì xày ra

Tiểu Anh ôm anh vào lòng:

-Tại sao?

-Vì anh yêu em! Dù anh có lừa lọc bao nhiêu cô gái bên ngoài, có là hằn ko ra gì đi nữa anh mãi yêu em! Tiểu Anh.

Cả hai ánh mắt nhìn chầm chầm vào nhau, giọng Tuấn Anh thỏ thẻ bên tay cô ngọt ngào, Tiểu Anh khóc sướt mướt như đứa con nít. Anh cố dỗ ngọt cô, rốt cuộc cô cũng chịu nín khóc. Chuyện của Tiểu Anh làm Tuấn Anh phải bén mắt cuộc hẹn với Lan Ngọc. Lan Ngọc đợi mãi thì có cuộc điện thoại đến:

Lan Ngọc vui vẻ, tự lái xe đến nhà Tuấn Anh. Khi đến cô hỏi quản gia:

-Tuấn Anh đâu rồi!

Quản gia ấp úng:

-Thưa cô! Cậu ấy đang ở trên phòng nhưng mà.....

Quản gia chưa kịp nói thêm, Lan Ngọc đã nhảy vào nói:

-Được rồi! Tôi lên đấy, im lặng đấy bằng ko tôi bảo anh ấy đuổi việc bà!

Thế là Lan Ngọc tức tốc lên lầu tìm phòng của Tuấn Anh theo chỉ dẫn của quản gia. Cô vui vẻ bước lên phòng, vì muốn cho Tuấn Anh bất ngờ cô kẽ kẽ mỡ cửa từ từ định kêu Tuấn Anh thì cô trông thấy cảnh tượng khiến cô như muốn điên lên. Quần áo nam nữ bị tứ lung tung khắp phòng trong tiếng cười nói của đôi nam nữ, Tuấn Anh đang cùng một cô gái vui vẻ ân ái trên giường, qua lớp màng nhung phảng phất trước giường Lan Ngọc nhận ra đó là Tiểu Anh, cô đang nằm sấp nhìn ra cửa chờ đợi Lan Ngọc, trong những nụ hôn cháy bỏng khắp cơ thể cô từ Tuấn Anh. Trong thấy như như muốn tức điên lên, muốn lao tới đánh Tiểu Anh cho hả giận, nhưng Lan Ngọc cố bình tĩnh. Khi Tiểu Anh phát giát Lan Ngọc đang ở ngoài cửa, Tiểu Anh chỉ nhìn Lan Ngọc bằng cặp mắt của người chiến thắng, rồi mỉm cười với Lan Ngọc. Tuấn Anh đang đi vào cõi thiên đường cùng Tiểu Anh, Tiểu Anh giả vờ hỏi:

-Tuấn Anh! Em nhớ anh có hẹn với Lan Ngọc mà!

Tuấn Anh hôn vào má Tiểu Anh rồi bảo:

-Kệ cô ta! Anh có em là đủ rồi, mà em đừng nhắc có được ko chúng ta đang vui mà. Đêm nay anh sẽ biến em thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.

-Thế anh ko thích cô ta sao?

-So với em, thì cô ta còn kém xa.

Nghe thế Lan Ngọc liền vội bỏ đi trong sự thảm bại, cô nhũ lòng \\\"Tuấn Anh, anh dám phản bội tôi. Được lắm, anh chờ đấy\\\".

Tờ mờ sáng, Tiểu Anh thức dậy sớm. Vừa bật dậy thì có một bàn tay giữ người cô lại:

-Em muốn đi đâu!-Tuấn Anh khẽ cười

-Anh thả em ra đi mà!-Tiểu Anh nhìn anh năn nỉ-Em đi tắm cái đã!

-Tối qua, em hư quá đó!-Tuấn Anh bật dậy ôm vào người cô, anh hôn vài cái lên đôi vai trần của cô.

Tiểu Anh cười:

-Anh làm em nhột quá à!

-Sao này em còn nghĩ quẫn nữa là chết với anh đấy.-Tuấn Anh vừa nói vừa gù lét khắp người của Tiểu Anh.

Tiểu Anh cười:

-Em biết rồi mà! Em hứa đấy!

-Em biết vậy là tốt!

Tuấn Anh bế cô vào phòng tắm cả hai cùng tắm chung trong sự hạnh phúc vui vẻ, thế là mọi vướng mắc của cả hai điều đã phá vỡ bởi mọi rào cản. Tuấn Anh nhẹ lòng hơn khi bây giờ Tiểu Anh đã dần dần xích gần lại khoảng cách với anh hơn rất nhiều. Cả hai thay đồ nắm tay cùng nhau bước xuống sân nhà chuẩn bị lên xe đi làm thì Lan Ngọc vừa đến, cô nhìn cả hai rồi bảo:

-Tuấn Anh! Từ nay anh và tôi chấm dứt, coi như ba tôi và anh ko còn quan hệ đối tác làm ăn gì nữa.

Tuấn Anh nhẹ nhàng bảo:

-Vậy, cho tôi xin cám ơn cô nhiều! Đi nào Tiểu Anh!

Tuấn Anh dắt Tiểu Anh vào xe, chạm phải mặt Lan Ngọc Tiểu anh nháy mắt rồi cười với Lan Ngọc khiến cô phát bực, Tiểu Anh thỏ thẻ với Lan Ngọc: \\\"Cô biết ai là người chiến thắng rồi chứ\\\" Lan Ngọc căm giận vô cùng nhưng ko thể làm gì được nữa, đành lẳng lặng rời khỏi. Tiểu Anh ngồi trên xe ra vẻ có lỗi với Tuấn Anh rất nhiều, khi cô biết mình là nguyên nhân làm cho anh ko có được vốn đầu tư từ ngân hàng. Tuấn Anh ko nói gì hết, chỉ nắm tay cô bảo:

-Tiền bạc là vật ngoài thân, mất đi cơ hội này chúng ta còn có cơ hội khác. Còn nếu anh mất em thì hà để anh chết còn hơn! Em đừng có lo lắng, ko phải tại em đâu!

Tiểu Anh ko biết nói gì, chỉ tựa vào vai anh, anh đưa cô đến công ty rồi chạy thẳng đến khách sạn R&P gặp gỡ đối tác quan trọng, T.Khanh, T.Nhân và Đ.Tuấn cũng đến đễ tiếp đãi khách, lúc nào ai ai cũng rất tự tin vào kế hoạch mới này vì họ đã nắm trong tay hơn 50% phần thắng nhờ vào sự ủng hộ của mọi người và chủ đầu tư. Khi Tuấn Anh, anh là người cuối cùng trình bày dự án của mình. Sau cùng cứ ngỡ đâu chiến thắng nằm trọn khi công bố kết quả ai cũng sửng sốt khi người dành được dự án lại là Hoàng Nhân đang là giám đốc điều hành của công ty KOF, khi xem đề án của công ty này anh không khỏi giật mình khi nó gần như giống với bản kế hoạch của mình nhưng nó hoàn chỉnh hơn rất nhiều. Không khỏi ngỡ ngàng cả 4 tìm gặp Hoàng Nhân, hỏi cho rõ. Chưa gì hết bác Nhân đã chặn đầu 4 người họ mỡ lời hợp tác.

* * * -Xin chào các vị! Tôi là Hoàng Nhân giám đốc điều hành của KOF, rất hân hạnh làm quen!

Cả 4 điều niềm nỡ bắt tay, T.Nhân mỡ lời:

-Cho tôi hỏi! Đề án của các vị là do ai nghĩ ra vậy?

-Tôi thiết nghĩ các vị sẽ rất bất ngờ khi thấy cả 3 bản đề án của các vị rất giống với chúng tôi, tôi cũng thế. Có lẽ do hôm nay chúng tôi may mắn hơn, bản đề án này do chủ tịch của chúng tôi đề ra!-Ông Hoàng Nhân trả lời điềm tĩnh.

-Vậy cho chúng tôi găp chủ tịch của các ông được ko?-Đ.Tuấn đưa lời mời.

-Rất tiếc hiện tại chủ tịch của chúng tôi đang bận ở Mĩ, nhưng chủ tịch chúng tôi có nhắn với tôi là nếu đề án lần này công ty chúng tôi dành được sẽ giao hết quyền sản xuất cho TMLA, chúng tôi chỉ có việc là phân phối vì chúng tôi ý thức được quy mô công ty chúng tôi ra sao? Các ngài chấp nhận chứ!

-Tuấn Anh, cậu nghĩ sao? Tớ thấy cũng tốt đấy, quyền quyết định là cùa cậu mà!-T.Khanh có vẻ tán thành.

-Vậy ngày mai, tại đây chúng ta có cuộc hẹn được chứ, giờ nghĩ trưa!-Tuấn Anh

-Được! Tôi sẽ đến đúng giờ, chào các vị!

Khi bác Hoàng Nhân xa khuất, cả bốn nhìn nhau vừa lo lắng vừa khó hiểu, mặt Tuấn Anh có vẻ đăm chiêu ko hiểu chuyện gì sẽ xảy ra, liệu đó có phải là việc tốt.

Trưa Tiểu Anh cùng T.Hương đến nhà hàng ăn trưa, trong lúc ăn cả hai cùng bàn truyện:

-Tiểu Anh này! Cậu có dự định gì chưa sao tớ thấy dạo này cậu nhàn rỗi hẳn vậy?

-Bác Nhân ko nói cho cậu chuyện gì sao?

T.Hương vỗ trán:

-À! Tớ nhớ rồi, xin lỗi cậu dạo này công việc nhiều quá.

Tiểu Anh nắm tay Tiểu Anh an ủi:

-T.Hương tớ xin lỗi vì chuyện của tớ mà để cho cậu và bác Nhân phiền lòng. Đáng lí bây giờ hai người đã có cuộc sống tốt hơn bây giờ rồi.

-Không đâu Tiểu Anh, nếu như ko có cha cậu thì mình và ba đã phải chết vì đói vì khát, mình và ba rất biết ơn cha cậu, vì thế hai cha con mình muốn làm một việc gì đó để giúp đỡ cậu thôi!

-Cám ơn cậu nhé!-Tiểu Anh mỉm cười với T.Hương

-Tiểu Anh, tớ ko hiểu một chuyện?

-Chuyện gì cậu nói đi?

-Tuấn Anh vốn dĩ rất thông minh, anh ta chắc biết từ đầu là cậu đang ở thế đương đầu với cậu ấy, nhưng bây giờ cả hai lại ............

Tiểu Anh vô tư đáp:

-Tuấn Anh, anh ta cũng là đàn ông. Cậu nghĩ xem, họ đến với mình nhằm muốn gì, tiền anh ta có mình cũng ko thiếu, địa vị thì ko ai thua kém ai,...? Nếu họ thích thì ta chiều, nhằm đạt được thứ gì dù hi sinh có đáng là bao.

Qua lời nói của Tiểu Anh, T.Hương đã hiểu phần nào nhưng muốn làm rõ:

-Tiểu Anh, chẳng lẽ.............. cậu và Tuấn Anh đã............?-Tiểu Anh gật đầu-Chả lẽ! Cậu phải trả giá như thế, bất chấp để cho người khác chà đạp mình hay sao. Tớ ko phải bên vực Tuấn Anh, nhưng tớ biết cậu ấy là người đàn ông tốt, cậu ấy cũng ko phải hạng người hạ lưu. May mắn thay, cậu đã gặp Tuấn Anh, nếu lỡ đó là một tên khốn hạ lưu bỉ ổi, chẳng lẽ cậu cũng phải lên giường với hắn. Còn nữa, Tuấn anh yêu cậu như thế chẳng lẽ cậu bán rẻ tình yêu cho sự thù oán để rồi cả hai phải đau khổ hay sao?

Nét mặt Tiểu Anh vẫn một vẻ lạnh lùng, vô cảm:

-Cậu sai rồi, do anh ta yêu mình, từ đầu tới cuối mình ko hề yêu anh ta. Chẳng có tình yêu nào tồn tại cả, nếu có thì anh ta đã ko bao giờ để cho việc đó xảy ra, cái anh ta muốn ở mình chỉ là những dục vọng đê hèn của một hằn đàn ông mà thôi. Cậu cứ chờ xem, mình sẽ cho anh ta phải trả giá cho những việc anh ta và cha anh ta đã gây ra cho gia đình mình.

Thiên Hương muốn cố gắng khuyên ngăn Tiểu Anh nhưng khi T.Hương vừa mỡ miệng Tiểu Anh đã đứng phăng dậy bỏ đi.

Dù ko có vẻ quan tâm đến lời T.Hương nói, nhưng khi về đến nhà Tiểu Anh ngồi một mình trên ban công, gục đầu xuống đầu gối. Những lời nói của T,Hương lúc đi ăn cứ ám ảnh mãi trong đầu cô trong khi tiếng bước chân của Tuấn Anh đi vào phòng cô cũng ko hay cô khẽ nhìn cơ thể của mình, từng nơi điều có dấu cắn của Tuấn Anh lưu lại trên cơ thể mình sau những phút ân ái, khi những dẫu này kịp lặn thì những dấu mới lại lên. Anh đến bên cô như con quỷ khát máu, nhưng một nô lệ của tình yêu, như một bề tôi khát khao cô ban chút ân huệ. Từ ngày anh và cô bên nhau, đêm nào cô ko bao giờ ngủ ngon khi những cơn đau kèm theo những giây phút nồng nhiệt bên anh cứ thiêu đốt cô, vòng tay của anh luôn siết chặt cô khi ngủ, cô luôn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô. Thế nhưng khi cô cảm thấy mình yêu anh, thì cô lại cố kìm nén cố biện bạch rằng mình hận, mình ghét con người ấy. Tiểu Anh cứ cố suy nghĩ, tìm lời giải thích cho bản thân. Tuấn Anh từ cửa phòng nhìn thấy Tiểu Anh suy tư, anh bước nhẹ nhàng chậm rãi đến cạnh cô dang rộng cánh tay ôm cô vào lòng, thơm vào má cô:

-Sao hôm nay em buồn vậy, là kẻ nào đã làm em ra nông nỗi này, nói anh để anh đi xử kẻ đó cho em! Ai dám ăn hiếp Tiểu Anh của anh.

Tiểu Anh nhìn anh trìu mến, nhéo vào muỗi anh, rồi cô lại trở về với nét mặt buồn bã nép vào lòng anh, cô thỏ thẻ:

-Tuấn Anh! Anh có yêu em ko? Tuấn Anh không khỏi bất ngờ, khi tự dưng hôm nay cô lại hỏi anh câu hỏi đấy, anh ko chằn chừ xoa vào tóc cô rồi bảo:

-Sao em hỏi thế, yêu nhau có cần nói ra hay sao? Em có cảm nhận là tình yêu anh dành cho em lúc nào cũng nồng nhiệt như những bông hoa hồng ngoài vườn ko?

-Có phải nồng nhiệt như dục vọng của một người đàn ông! Anh yêu em chỉ có thế thôi đúng ko?

Anh cảm thấy hôm nay sao cô khó hiểu nhiều quá, bình thường khi anh về cả hai điều rất vui vẻ bên nhau. Quả thật anh là một người nam nhi, và điều ấy là điều dĩ nhiên lun có ở một người đàn ông, anh thấy mình thật là tồi khi từ đầu mình đã làm điều ko phải rồi dùng thủ đoạn đặt điều kiện với cô để được ở bên cô, rồi hằng đêm anh lại đòi hỏi ở cô vì anh rất sợ mình mất đi người con gái mình yêu nhất, anh sợ cô sẽ rời xa anh, anh sợ một ngày nào đó sẽ có một người đàn ông khác cướp cô khỏi, dù được bên cô như thế này, nhưng anh ko chắc được ngày mai và ngày mốt sẽ ra sao khi tất cả xung quanh cứ tác động.

Tuấn Anh nhìn cô lắc đầu mỉm cười:

-Nếu muốn thõa mãn bản thân, em thừa biết xung quanh anh có bao nhiêu cô gái, cần gì anh phải thao tâm tốn sức bất chấp thủ đoạn để người ta khinh rẻ mình để được ôm em trong vòng tay thế này. Có lẽ thời gian qua, thời gian được ở bên em, là thời gian anh hạnh phúc nhất, đi làm về được thấy em cười tươi nhìn anh rạng rỡ, em có biết là anh hạnh phúc lắm ko?

Những lời anh nói làm cô khóc, từng giọt lệ cô cứ lăn dài trên má, lệ rơi bao nhiêu Tuấn Anh lại dùng tay mình lau cho cô bấy nhiêu.

2 tháng sau...........

Tình hình làm ăn của TMLA dưới sự lãnh đạo của Tuấn Anh có vẻ đang đi lên, nhưng rắc rối đã xảy ra khi công ty giao hàng cho VOF, hàng hóa được vận chuyển giữa đường thì bị đánh cắp hết mà ko rõ nguyên do tại sao? Cả 4 anh chàng lại bắt đầu đau đầu, để cho cảnh sát nhún tay vào cả 4 cũng ko thôi lo lắng. Khi ngày giao hàng cho VOF gần cận kề, nếu ko được thì công ty phải chịu bồi thường 200% giá trị đơn hàng đó là một chuyện, và uy tín của công ty sẽ ra sao, bằng ko họ sẽ đưa ra tòa? T.Khanh ngày qua cố tìm cách thương lượng như chỉ là công cóc. Tuấn Anh đành phải ra mặt sang công ty bên đấy thương lượng lần cuối vì lần này có sự tham gia của chủ tịch VOF, Tuấn Anh hi vọng lần này sẽ ổn thõa.

Anh và 3 người bạn đến VOF, được đưa vào phòng khách. Nhìn đi nhìn lại chĩ có ông Hoàng Nhân cùng mấy nhân viên, Tuấn Anh đề nghị gặp chủ tịch, ông H.Nhân cứ thản nhiên:

-Ngài cứ thong thả, cái chúng tôi cần là hàng hóa, các ngày ko giao đúng thời hẹn thì làm sao chúng tôi ăn nói với hàng trăm chủ tư nhân đây? Chủ tịch của chúng tôi sắp đến rồi, ngài cứ đợi nhưng tôi chắc kết quả thì cũng là công tôi thôi!

-Cho tôi hỏi chủ tịch VOF là ai vậy!

Hoàng Nhân tính trả lời nhưng ông nhận được điện thoại, ông ra ngoài mỡ cửa, vui vẻ giới thiệu:

-Chào đón chủ tịch đã về với VOF!

Bên ngoài một người phụ nữ trung niên dáng cao, mảnh mai, khuôn mặt phúc hậu. Bà bước vào, mỡ cặp mắt kính đen rồi ra hiệu chào Tuấn Anh. Anh chàng không khỏi bất ngờ khi nhận ra đó là cô của Tiểu Anh, gần như Tuấn Anh đã hiểu ra đây là một cái bẫy do họ dựng sẵn nhằm cho anh nhảy vào. Anh cảm thấy thật nực cười khi mình đã quá khôn ngoan đến nỗi bị người ta lừa lúc nào cũng ko hay.

-Cháu biết tính cô rồi mà, cô ko cần nói cháu cũng biết kết quả giữa cuộc làm ăn giữa chúng ta chứ?-Bà Hân lên tiếng

-Nhưng mà, thưa cô........-Tuấn Anh cố năn nỉ

-Thôi! Cô ko nói nhiều, cháu tự mà lo lấy, bằng ko kêu ông Trọng ra đây gặp ta!

Tuấn Anh bắt đầu đổi thái độ, anh đứng dậy và bảo:

-Cô đã toan tính từ lâu rồi có đúng ko?

-Vì mục đích gì?

-Cô hiểu rõ, sao còn hỏi cháu?

-Đúng vậy, lần ày Tiểu Anh làm khá tốt, ko ngờ nó lại lừa được cháu khoảng gần ấy thời gian!

-Cô dùng Tiểu Anh như một công cụ để cô trả thù sao?

-Cháu sai rồi, đó là chuyện con bé phải nên làm, có trách thì hãy trách ông Trọng, ông ấy đã quá tàn nhẫn. Con bé có tội tình gì chứ? Từ một đứa trong sáng ngây thơ, bây giờ nó đã trở thành như thế con hài lòng lắm à!

-Con ko muốn thế, nhưng dù gì đi nữa cô cũng...........

-Ta ko nói nhiều nữa, con tự mà lo lấy!

-Chắc chắn số hàng bị mất đó có liên quan đến cô đúng ko?

-Con hỏi cũng bằng thừa, nếu biết con tự mà đi tìm hiểu lấy!

Tuấn Anh tức giận bỏ đi, lúc này anh thật sự hoảng hốt khi tất cả mọi thứ trong anh dường như sụp đỗ. Anh phân vân lưỡng lự ko biết mình đã làm gì sai, để rồi phải gánh chịu như thế này. Ngay cả người con gái anh yêu thương nhất, lại lợi dụng anh bất chấp mọi thứ đến bên anh chỉ vì lợi riêng. Anh lái xe đến công ty và gặp Tiểu Anh. Cô đang trong phòng làm việc và nhâm nhi tách trà, anh đến dùng tay nắm chặt vào vai cô và hỏi:

-Em nói đi, em vì mục đích gì chứ, tại sao, tại sao vậy?

Tiểu Anh chỉ cười nhẹ, rồi tháo tay anh ra, cô đứng dậy và bảo:

-Lấy lại những gì đã từng là của ba tôi!

-Em biết hết rồi sao? -Không những thế, tôi còn nắm rất rõ nữa! Ông ta là ko phải là con người mà!

-Còn tình cảm giữa chúng ta, chẳng lẽ ko làm cho em vơi đi những chuyện đó hay sao?-Tuấn Anh hằn giọng xuống nhìn cô trầm trầm.

-Không-Tiểu Anh trả lời dứt khoát- Tất cả điều chỉ là lừa dối, anh nghĩ sao tôi đến với anh bằng tình yêu chứ, khi anh biết quá rõ giữa chúng ta ko thể nào tồn tại thứ tình cảm ấy được. Đối với anh, trong tôi chỉ tồn tại là sự hận thù mà thôi!

-Em thật đáng sợ!

-Cám ơn anh, chính các người đã biến tôi thành như thế này đây!

-Vậy thì chúng ta hẹn nhau ra tòa, để xem em và tôi ai thắng?.-Tuấn Anh quả quyết

-Được! Nếu anh ra tòa kiện chúng tôi, thí tôi chắc ba anh cũng vào tù mà thôi, anh cứ kiện đi, thời gian qua chúng tôi đã thu thập được tất cả bằng chứng có liên quan. Tôi nói trước, anh đừng có trọc giận tôi, bằng ko anh mất trắng như chơi!Tuấn Anh ko còn cách nào đành nhượng bộ ra về.

Từ khi gặp Tiểu Anh, Tuấn Anh quên hẳn mất chuyện công việc. Anh chạy về hẳn nhà, ngồi phòng khách uống rượu một mình. Khi T.Khanh và T.Nhân đến tìm anh thì anh đã say mềm.

-Tuấn Anh chuyện bàn bạc với VOF đến đâu mà cậu lại về nhà uống rượu thế này.-T.Khanh

T.Nhân và T.Khanh lại đỡ anh dậy, Tuấn Anh lắc đầu:

-Hết rồi! Tất cã điều chỉ là cái bẫy! Tại sao, tại sao..........?

-Cậu nói sao? Cái bẫy là sao?-T.Nhân cố hỏi

-Chủ tịch VOF hóa ra lại là cô của Tiểu Anh, họ dễ dàng có 3 bản đề án, họ dễ dàng đánh bại chúng ta, dễ dàng dăng ra cái bẫy này để lừa chúng ta.-Tuấn Anh

-Họ làm vậy với mục đích gì chứ!-T.Khanh bức xúc

Tuấn Anh ngất lim đi vì say, T.Nhân và T.Khanh đỡ anh lên phòng. Sau đó T.Khanh quyết định đi tìm Tiểu Anh hỏi rõ hết mọi chuyện, nhưng T.Nhân ngăn lại:

-Ko được đâu! Theo tớ thấy tình hình lúc này dường như có vẻ rất căn thẳng, câu đi vậy có giải quyết được gì có thể ngày càng rất rối nữa!

T.Khanh nghe vậy cũng đành dịu xuống.

Hơn hai Tuần tình hình hai bên vẫn ko tiến triển hơn tí nào. Tuấn Anh lại trở về là con người như lúc trước, ban ngày làm việc như điên rồi ban đêm lại lao vào rượu chè, khi về đến nhà, anh ko bao giờ dám vào căn phòng của hai người lúc trước. Vì mỗi lần nhìn đến bao nhiêu kí ức cứ hiện về, nó cứ như những nhát nhao cắt từng chút một làm cho vết thương lòng của anh thêm đau. Anh đã biết có ngày hôm nay, ngày hôm qua cố níu giữ dù chỉ một chút thôi nhưng phải trả cái giá quá đắt thế này.

Tiểu Anh từng ngày trôi cô cứ như người mất hồn, cứ lao đầu vào công việc ko nói lời nào với ai. Sáng dậy sớm đến công ty, cho đến khuya mới trở về nhà.

-Tiểu Anh con ăn gì chưa?-Cô của Tiểu Anh hỏi khi Tiểu Anh đang bước rón rén chuẩn bị vào phòng.

Tiểu Anh quay sang lắc đầu:

-Dạ chưa, nhưng cô cứ ăn đi, con ko đói đâu!

Cô một mực bắt Tiểu Anh ngồi vào bàn ăn, Tiểu Anh ko còn cách nào chiều lòng cô ngồi vào bàn:

-Đây! Dì có nấu món gà xào hành cho con nè! Con ăn đi.

Khi dĩa thịt vừa bưng vào bàn, Tiểu Anh cảm thấy khó chịu muốn buồn rôn, ba chân bốn cẳng chạy vào tolet đóng sập cửa lại. Bảo Hân thấy lạ, từ nhỏ đến giờ con bé nó rất thích món ăn này do chính tay bà nấu, dù có bệnh hay khó khăn nhưng khi gặp nó con bé lúc nào cũng xơi hết nhưng sao hôm nay lạ vậy.

Trong tolet, Tiểu Anh cứ buồn nôn, khoảng được 5 phút cơn buồn nôn tại lắng dịu xuống. Tiểu Anh sựt nhớ, tính lịch thì đã hơn 2 tháng cô chưa hề có kinh nguyệt. Tiểu Anh hốt hoảng đưa tay vào bụng, dường như mấy ngày nay vòng eo của cô đã tăng lên. Gom góp tắt cả lại với nhau, Tiểu Anh hững hờ: \\\"Không! Không thể nào, mình ko thể có vào lúc nào. Mình đã rất kĩ chuyện đó rồi mà. Không thể nào như vậy được. Nhưng cũng chưa chắc! Có lẽ mình suy đoán quá thôi!\\\"

Cộc.......Cộc........Cộc

-Tiểu Anh! Con có sao ko?-Tiếng Bảo Hân vọng vào.

Tiểu Anh vội mỡ cửa:

-Con ko sao đâu cô!

-Con bị sao vậy?

-Do thời sáng con ăn trúng phải thức ăn thôi! Cô ơi, con thấy hơi mệt con lên phòng đây!

Thấy con bé như thế, Bảo Hân cảm thấy buồn. Vì chuyện của cha nó, nó phải khố sở như thế này khiến bà đau lòng.

Tiểu Anh nằm trong phòng đầu cứ suy nghĩ, cô ko biết như thế nào nữa dường như linh cảm cho cô biết rằng mình đã có thai. Nhưng cô cố vẫn ko tin vào những điều đấy, vì tất cả chỉ là suy luận của cô mà thôi. Cô rất lo sợ khi nghĩ ra điều này, vì cô và Tuấn Anh đã chấm dứt, ko thể để bất cứ mối quan hệ dây dưa nào với nhau được nữa. Rõ ràng là cô và anh đã rất là cẩn trọng trong chuyện ấy, nhưng sao bây giờ lại như thế này. Cô chợt nhớ lại lần đó, cả hai ở biệt thự Phong Lan và cả lần thứ hai cô và anh điều ko hề có phòng bị gì cả. Tiểu Anh như rối cả lên, cô cảm thấy sao mình ngốc vậy. Cô chợt nhớ ra rồi nhờ người đi mua cho cô cả hộp que thử thai. Cô đem vào phòng thử, rất long lắng cô cầu mong sau những gì mình nghĩ chỉ là suy đoán. Nhưng tất cả đã tan vỡ khi que thử thai hiện rõ lên hai vạch màu đỏ. Tiểu Anh sửng sốt cô không thể nào tin vào mắt mình nữa.

Bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa, thì ra T.Hương đến thăm cô nàng. Thấy Tiểu Anh có vẻ mệt mỏi, cô ân cần hỏi thăm:

-Tiểu Anh! Cậu ko sao chứ?

-Mình ko sao? Cậu đến đây có gì ko?

-Mình nghe dì Hân nói cậu dạo này hơi buồn, cho nên dì kêu mình qua đây!

-Ừ, vậy cậu ngồi đó đi!-Mình xuống lấy bánh và trà cho cậu. Tiểu Anh xuống phòng khách lấy trà và bánh, T.Hương vào phòng tắm của Tiểu Anh vội rửa mặt cho tĩnh. Cô chuẩn bị đi thì phát hiện ra que thử thai nằm trên sàn tắm. Cô thắc mắc ko hiểu gì định hỏi Tiểu Anh nhưng cô đã đi xuống phòng, thấy dì Hân đi ngang, T.Hương vội chạy ra đưa que thử thai cho dì Hân và hỏi:

-Cô ơi! Chuyện này là sao, con nhặt được nó trong phòng của Tiểu Anh!

Dì Hân nhìn que thử thai thấy hai vạch rồi sửng sốt nhớ lại chuyện lúc nãy Tiểu Anh buồn nôn khi thấy món gà.

-Cháu nói cho cô biết! Từ khi về nước, Tiểu Anh có quan hệ nào thân thiết với người đàn ông nào hay ko?

-Dạ.....con.......-T.Hương ấp úng.

-Con biết như vậy là sao ko?

T.Hương lắc đầu.

-Tiểu Anh nó có thai rồi!-Dì Hân nói chua xót.

Choảng..................

Tiếng bát đĩa rơi xuống nền nhà, dì Hân và T.Hương quay sang thì thấy đĩa bánh và bộ ấm trà đã bể trên sàn. Dì Hân xúc động hỏi con bé:

-Tiểu Anh! Con có thai rồi sao? Nó là con của ai nói cho cô nghe!

-Có phải là con của Tuấn Anh-T.Hương khẽ khàng đáp.

Tiểu Anh ko nói gì chỉ khóc, trong khi T.Hương và dì Hân cứ hỏi cô tới tấp. Tiểu Anh thét lên:

-Đủ rồi! Tôi mệt mỏi lắm rồi, hai người để cho tôi yên có được ko? Đúng vậy tôi có thai, đó là con của Tuấn Anh.

Dì Hân nghe thế, một hai bà bắt ép Tiểu Anh:

-Sao! Con của Tuấn Anh à, đi với dì đi phá nó đi. Dì cấm, dì cấm con ko được có mối quan hệ nào còn tồn tại với họ nữa, đi mau.

Dì Hân nắm tay Tiểu Anh định kéo cô đi, T.Hương ở giữa ngăn dì Hân lại, Tiểu Anh cố chống trả:

-Con xin cô, đứa bé trong bụng con có tội gì, tại sao chúng ta cứ phải bắt nó chết khi chúng ta biết sự hiện diện của nó, ngay khi nó chưa chào đời. Cô á! Coi như con xin cô, hãy cho con giữ lại nó, những ân oán thù hận của chúng ta đừng dể nó là người phải gánh như con và Tuấn Anh bây giờ, nó ko có tội gì hết, con hứa với cô xong chuyện này con sẽ về Mĩ ko còn liên hệ gì với Tuấn Anh nữa.

Tiểu Anh vừa nói vừa khóc van xin, dì Hân thấy đứa cháu tội nghiệp của mình bà đau lòng ko gớt. T.Hương thấy đáng thương cho Tiểu Anh ko biết làm gì hơn là ở bên cạnh an ủi, động viên cô.

Chuyện Tiểu Anh mang thai chỉ có 2 người họ biết, kể từ đó lúc nào T.Hương cũng theo sát canh chừng Tiểu Anh. Lúc nào T.Hương cũng thấy Tiểu Anh buồn và thất thần. T.Hương thấy lo lắng cho bạn mình. Giờ nghĩ trưa, T.Hương đi sang nhà hàng mua cơm cho Tiểu Anh thì gặp Tuấn Anh. T.Hương chủ động mỡ lời chào Tuấn Anh, Tuấn Anh vui vẻ đáp lại:

-Cậu mua cơm cho ai vậy?

-Tớ mua cho Tiểu Anh!

Khi nhắc đến Tiểu Anh dường như anh có vẻ ko vui nhưng anh vẫn tỏ ra là bình thường:

-Tiểu Anh dạo này khỏe ko?

-Ko! Lúc nào cũng buồn và đầy tâm sự! Có lẽ cậu ấy đang cố quên cậu đi!

-Cô ấy thật ngốc!

-Đành vậy, nhưng cô Bảo Hân đã cấm Tiểu Anh và cậu ko được gặp nhau, ko có mối quan hệ nào hết. Tiểu Anh rất nghe lời cô mình cho nên dù muốn hay ko, tớ thấy người đau khổ nhất vẫn là cậu ấy!

-T.Hương! Tớ ko biết làm thế nào nữa, khi mọi chuyện xung quanh cứ rối lên như thế này! Đối mặt và chấp nhận, tớ đã cố nhưng sao mà khó quá, ba tớ ngày càng dồn tớ vào đường cùng, mệt mỏi làm sao!

-Thế cậu còn yêu Tiểu Anh nhiều lắm đúng ko?

-Phải thì có ích gì chứ?

-Nếu vậy, tớ sẽ kể cho cậu nghe mọi chuyện. Cậu muốn nghe ko, còn làm gì là tùy cả hai.

T.Hương cùng Tuấn Anh ngồi vào bàn kể hết tất cả sự việc từ bấy lâu nay nhưng T.Hương vẫn cố giấu chuyện Tiểu Anh đã có thai.

Buổi trưa khi nhân viên công ty đi nghĩ hết, Tiểu Anh ngồi trong phòng làm việc vừa làm việc vừa chờ T.Hương đem cơm. Việc dự án VOF đã lọt vào tay ông Trọng, ko còn cách nào giúp Tuấn Anh, nên ông đã sai người đến vào hôm đó:

-Hai người đến đây, bảo con bé đó kí vào! Bằng mọi giá, nếu về mà ko có chữ kí nào thì đừng hòng ta tha cho hai người, nhớ chỉ là thù dọa, ko được xảy ra án mạng nghe chưa!

-Vâng! Chúng tôi rõ.

Khi Tiểu Anh đang làm việc, thì có tiếng gõ cửa. Có hai người đàn ông ăn mặc lịch sự vào phòng tiếp chuyện với Tiểu Anh. Lúc đầu họ lễ phép thưa chuyện, rồi đưa cho Tiểu Anh bảng hợp đồng mới giữa VOF và TMLA bảo cô kí vào, vì trong truyện này cô là nguyền có quyền quyết định. Tiểu Anh xem xong, một mực khăng khăng:

-Tôi ko kí! Các người là do ông Trọng phái đến phải ko?

-Cô ko cần hỏi nhiều, chúng tôi y lệnh làm việc mong cô chấp nhận còn bằng ko đừng trách chúng tôi!

-Tôi nói một lần nữa, là tôi ko kí!
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 50
Time : 06:50 Date : 23/05/26
U-ON